[HTHL – HĐHT] Chương 9

Hãn thê hệ liệt: Hắc đạo hãn thê

Chương 9

Vạn Tiểu Mê

TTTM

Chưa beta

Bệnh viện xây ở bờ biển, Lâm Hạo dạo quanh không mục đích, đi tới bến tàu, trèo lên ngồi trên lan can.

Đêm đầu xuân, bờ biển dấu chân ít vô cùng, gió rất mạnh, thổi quần áo bay phần phật. Mặt biển sóng nổi tứ phía, có thể cảm giác được cái lạnh buốt đến thấu xương của nước biển, rơi xuống chắc chắn cửu tử nhất sinh.

Mạng người mỏng manh đến không chịu nổi một kích.

Người phụ nữ vài phút trước còn tranh cãi với cậu, vài phút sau liền hương tiêu ngọc vẫn (chết), sinh mệnh thật sự nhất định phải nắm chắc trong lòng bàn tay, cho dù sẽ lén trốn qua kẽ hở ngón tay, cũng không thể mở bàn tay ra, gió thổi qua liền tan.

Cùng đạo lý còn có tình cảm… Cậu vẫn luôn cảm thấy, nhận thức đã đúng rồi, sẽ giữ lấy thật chặt, quyết không buông tay! Thế nhưng hiện tại mơ hồ cảm giác, bản thân làm như vậy dường như có chút rất tự cho là đúng.

Lời Lý Lâm Tâm trước khi chết vang lên bên tai: “… Dã tâm anh ta quá lớn… Anh ta sẽ không thỏa mãn… Anh ta không thương cậu…”

Dã tâm… Dã tâm của Kỳ Tử Gia, rốt cuộc là gì?

Sau lần gặp đầu tiên ở bệnh viện, Lâm Hạo liền nhung nhớ khó quên anh, ngày sau Kỳ Tử Gia đến nhà thăm hỏi, Lâm Hạo lợi dụng quyền thế của anh cả, không cho Kỳ Tử Gia cơ hội cự tuyệt, mặt dày mày dạn tiến dần từng bước.

Cậu trước giờ chưa từng hỏi Kỳ Tử Gia rốt cuộc có muốn cậu không. Cậu luôn suy nghĩ, bản thân muốn cho Kỳ Tử Gia cái gì, lại không nghĩ tới, Kỳ Tử Gia rốt cuộc muốn cái gì! Lúc trước sao lại cảm thấy lời thề son sắt, Kỳ Tử Gia cùng một chỗ với cậu sẽ hạnh phúc?

Quay đầu lại, nhìn chằm chằm Kỳ Tử Gia không biết đã đến lúc nào, mắt Lâm Hạo đột nhiên chuyển hồng, ồm ồm quát: “Anh không phải nói tôi là người mù sao? Vậy còn tới tìm tôi làm gì?”

“Chính bởi vì cậu là một người mù, cho nên mới phải dẫn người khuyết tật về nhà!”

Kỳ Tử Gia chậm rãi tới gần, hai tay chống trên lan can. Tình cảm anh đối với bến tàu rất phức tạp, nơi này ban ngày là con đường vận chuyển giao thông then chốt chính phủ quản lý, nhưng ban đêm chính là con đường trọng yếu nhất trong vương quốc ngầm của anh, nhưng chính nơi đây, từng đoạt mất mạng của người quan trọng nhất với anh.

“Kẻ máu lạnh làm gì còn thiện tâm như vậy?”

“Bởi vì cậu còn có giá trị lợi dụng!”

“Anh ——” Lâm Hạo nheo mắt nhìn người đàn ông cách mình một bước, mở miệng thanh âm khô khốc: “Nói cho tôi biết, anh đã đổi tôi lấy cái gì, tôi đáng bao nhiêu tiền?”

“Xuống đây đi!” Kỳ Tử Gia không trả lời, mặt không đổi sắc vươn cánh tay: “Phía trên rất nguy hiểm!”

Lâm Hạo cười lạnh: “Nếu tôi rơi xuống, có phải anh sẽ cả đời nhớ đến tôi không?”

“Phải!” Thanh âm Kỳ Tử Gia nhẹ đến như thì thầm: “Ân Gia, chính là nhảy xuống từ nơi này!”

Lâm Hạo sững sờ nhìn anh.

“Nơi này… Đã chiếm mất người quan trọng nhất của tôi rồi… Cái loại mùi vị tuyệt vọng này, tôi không muốn nếm lần hai.”

Kỳ Tử Gia như vậy khiến Lâm Hạo nhớ tới cái đêm ba năm trước đây đó, anh ôm thi thể lạnh như băng kia khóc, trở lại thành bộ dạng một đứa trẻ không biết phải làm sao.

Kỳ Tử Gia cúi đầu, lần đầu tiên mở miệng, nói hết áy náy chôn sâu dưới đáy lòng: “Ân Gia thích tôi… Thế nhưng tôi đã cự tuyệt anh ấy, lại không ngờ mất đi người thân duy nhất, cứ vẫn quấn lấy anh ấy… Tôi giẫm đạp lên trái tim anh ấy đối với tôi.”

“Đây không phải là sai lầm của anh!”

“Là lỗi của tôi… Là tôi đã hại chết anh ấy. Nếu anh ấy không yêu tôi, sẽ không vì khổ sở mà đi hít thuốc phiện, cuối cùng đi đến vực sâu tự sát…”

Thì ra thiếu niên kia là tự sát không phải bị hại… Thế nhưng đối với Kỳ Tử Gia mà nói, tự sát mới là đáp án không thể tiếp nhận nhất đi? Là tuyệt vọng như nào mới có thể khiến một người vứt đi mạng sống vứt đi tình yêu, đi vào trong nước biển lạnh lẽo này?

Mà phần tuyệt vọng này, đến tột cùng là sự tra tấn của thuốc phiện, hay là nỗi đau yêu mà không đạt được?

“Lâm Hạo… Lý Lâm Tâm nói không sai, cùng một chỗ với tôi, sẽ không có kết quả tốt gì!”

“Không có kết quả tốt là cái gì? Nếu tôi không nghe lời, anh cũng sẽ giống Tư Tuấn đánh gãy chân Kỳ Hoán Thần, đánh gãy chân tôi sao?” Lâm Hạo túm lấy áo Kỳ Tử Gia, lại cảm thấy tâm lực mệt mỏi: “Tôi có phải, đã sắp không còn giá trị lợi dụng rồi không?”

Kỳ Tử Gia chỉ nhìn cậu, không nói một lời.

“… Được, không cần anh nghĩ biện pháp xử lý tôi, thầy hướng dẫn đã đề cử tôi đến đại học Tokyo bồi dưỡng, anh rất nhanh sẽ không nhìn thấy tôi nữa!” Chuyện đi Nhật Bản trao đổi chưa xác định, Lâm Hạo vốn tính thương lượng kỹ càng với Kỳ Tử Gia một chút, lại không nghĩ tới thông báo cho anh ở bầu không khí này.

“Cũng tốt… Tôi lo liệu thủ tục giúp cậu…”

“Không dám phiền!” Lâm Hạo từ trên lan can nhảy xuống, đi vài bước, lại quay đầu lại, ngữ khí lạnh nhạt giấu không được sự tức giận: “Tôi vẫn là câu nói kia, anh coi như một cơn ác mộng đi!”

Bóng dáng đi xa, thường ngày cảm thấy cậu khỏe mạnh, màn đêm buông xuống thoạt nhìn, chẳng qua là một thanh niên mảnh khảnh.

Kỳ Tử Gia lấy thuốc ra, châm, sương khói lượn lờ như cảnh trong mơ.

Mộng… Đích thật là giấc mộng, chỉ là không phải ác mộng, là mỹ mộng (giấc mơ đẹp). Nhưng hiện tại, mỹ mộng lần thứ hai trong đời này của anh, cũng phải tỉnh sao?

Thế nhưng, nếu anh tiếp tục mỹ mộng, nắm tay bạc đầu với Lâm Hạo, hoà thuận vui vẻ với người Lâm gia, trăm năm về sau, phải làm sao đối mặt với Ân Gia bị Lâm Hạo khi nhục (ức hiếp, bôi nhọ), bị Lâm gia tra tấn, cuối cùng táng thân nơi đáy biển lạnh băng?!

Anh có thể quên thù của mình, nhưng không cách nào quên hận của Ân Gia!

Sáng sớm hôm sau Lâm Hạo đã thu dọn về Lâm gia, tuy cả người bao phủ áp suất thấp, nhưng người Lâm gia cũng không quá để ý, chỉ cho rằng lại náo loạn không yên với Kỳ Tử Gia. Đại tẩu sớm buông tha việc giáo dục Lâm Hạo chỉ còn khuyên giải mang tính tượng trưng.

Lâm Hạo không hiểu, vì sao khi tất cả mọi người tiếp nhận quan hệ của bọn họ, Kỳ Tử Gia trái lại lui trở về.

Nhưng bất kể thế nào, lời đã ra khỏi miệng, mặc dù là làm bộ cũng phải làm toàn vẹn, vì vậy một mình lặng lẽ làm thủ tục đặt vé máy bay, ba ngày trước khi đi, mới nói rõ muốn đi Nhật Bản du học với người nhà.

Lâm Thừa Hiến lúc này mới phát hiện bất thường, thế nhưng rất ủng hộ cậu đi Nhật Bản. Trên thực tế, mặc kệ là Kỳ Tử Gia hay Lâm Thừa Hiến, đều hy vọng Lâm Hạo có thể rời xa thị phi.

Lâm Hạo nhận được sự đồng ý của gia đình quả thực đâm lao phải theo lao, sắc mặt tái mét đuổi đám người hầu giúp cậu dọn hành lý đi.

Lâm Thừa Hiến không khỏi nổi giận: “Nói muốn du học chính là em, hiện tại không phải lại hối hận rồi đi?”

Lâm Hạo giũ hành lý không trả lời, dù sao cậu da mặt dày trước sau như một, cũng không sợ béo vì nuốt lời. Không biết là giả bộ bệnh tiện hơn, hay là dứt khoát chuồn đi trốn tới vui vẻ.

Lâm Thừa Hiến tự biết nói không thay đổi được cậu, chỉ đành lén gọi điện cho Kỳ Tử Gia: “Đi du học là lựa chọn rất tốt, nó do dự là bởi vì cậu, nên làm thế nào cậu hẳn rõ ràng.”

“… Tôi biết rồi.” Bên kia trầm mặc vài giây, truyền đến tiếng trả lời nhẹ nhàng.

“Sau khi Lâm Hạo đi, cậu qua đây một chuyến!” Hiện tại đâm lao phải theo lao, lại đâu chỉ một mình Lâm Hạo, toàn bộ Lâm gia, đều bị con hổ Kỳ Tử Gia này tóm rồi.

Ở trường học giao nhận cuối cùng, Lâm Hạo sóng vai ra khỏi trường học với bạn học, sáng mai liền ra sân bay rồi, đang từ biệt nhau, một chiếc mercedes dừng trước mặt cậu.

Cửa ghế phó lái được mở ra, Kỳ Tử Gia tự mình lái xe vẫy tay với cậu.

Lâm Hạo lập tức hưng phấn, nhưng lúc này đột nhiên để ý vấn đề tôn nghiêm, vì thế nắm kính chiếu hậu, vẫn không nhúc nhích.

Bạn học hỏi: “Lâm Hạo, là bạn sao?”

Lâm Hạo mím môi, một hồi nghẹn ra hai chữ: “… Oan gia!”

Nghe vậy, Kỳ Tử Gia nở nụ cười, mở cửa xe, tóm vai Lâm Hạo, ôm cậu lên xe.

Lâm Hạo ỡm ờ ngồi ở ghế phó lái, phụng phịu hỏi: “Sao? Đến giám thị tôi, sợ tôi bỏ trốn không chịu xuất ngoại sao?”

Kỳ Tử Gia thắt dây an toàn cho Lâm Hạo.

“Hôm nay đừng nói mấy chuyện không vui này, anh dẫn em đi khu vui chơi!”

“Gì?”

“Hẹn hò lúc trước, bỏ rơi em, lần này bồi thường cho em!”

“… Hừ!” Khóe miệng Lâm Hạo khẽ cong lên, cố nén ý cười, duy trì vẻ mặt lạnh lùng cho đến tận khi đứng trước tàu lượn siêu tốc.

“Oa —— Hẹn hò quả là hẹn hò ——” Khoa tay múa chân một hồi, xoay người ôm lấy Kỳ Tử Gia, trộm cười: “Khà khà, sợ không? Nếu sợ thì làm nũng cho em coi?”

“Thật ấu trĩ!” Kỳ Tử Gia hất đầu, oai phong lẫm liệt lên xe.

Xoay tốc độ cao lên tận không, quá trình chỉ hai phút, hai người lại rụng một tầng da (sợ) như nhau. Xuống khỏi tàu lượn, đều đứng không nổi nữa, dựa cột thở hổn hển.

Kỳ Tử Gia dán trước ngực Lâm Hạo, nghe tim cậu nhảy thình thịch, cười ha ha không ngừng: “Lại có thể dọa khóc… Thực mất mặt!”

“Khóc chính là anh đi!” Nâng mặt Kỳ Tử Gia lên, Lâm Hạo cẩn thận quan sát, càng tiến càng gần, cuối cùng mũi cũng dán vào mũi, nói thầm: “Ừm… Vẫn ngập nước…” Nói xong, hôn “chụt” một cái.

Kỳ Tử Gia dung túng nhìn cậu, sờ sờ má cậu.

Giữa trưa vào cửa hàng ăn nhanh trước khu vui chơi ăn, người rất nhiều, Kỳ Tử Gia giúp Lâm Hạo kéo ghế dựa ngồi, tự mình đi xếp hàng.

Lâm Hạo nâng cằm bất mãn oán giận: “Nhiều người như vậy phải đợi tới khi nào? Dứt khoát gọi đồ ngoài còn nhanh hơn!”

“Bạch tuộc nướng nhà này ăn vô cùng ngon, nước chấm là nhất tuyệt!” Kỳ Tử Gia đột nhiên thần bí nở nụ cười: “Anh pha đó!”

“Hử?”

“Anh làm cho em ăn.”

Nói xong, vòng qua đám người đang xếp hàng, chạy đến trước quầy hàng, vỗ tấm biển bằng sắt, hoàn toàn là một bộ thanh niên đáng yêu, ồn ào: “Chú chú!”

Người đàn ông trung niên đang bận việc ngẩng đầu, thấy Kỳ Tử Gia, miệng mở thành chữ O: “A… Là Tiểu Gia sao?”

“Vâng… Chú… Đã lâu không gặp, thân thể lão nhân gia ngài vẫn khỏe mạnh chứ?”

“Ha ha, sống thêm ba mươi năm không thành vấn đề!” Nụ cười của ông chú sang sảng, kéo Kỳ Tử Gia vào trong khu làm việc, ôm anh cực kỳ thân thiết.

Lâm Hạo nhìn không khỏi có chút bốc nước chua, nhưng đối phương là bề trên, cậu cũng chỉ có thể yên lặng nuốt ngụm khí này xuống.

Sau khi Kỳ Tử Gia nói với ông chú vài câu, liền mặc tạp dề, tự mình làm bạch tuộc nướng, động tác thành thạo, có thể nói là chuyên nghiệp. Chỉ chốc lát sau đã làm xong mang tới.

“Em ăn trước, trong quán không đủ nhân viên, anh giúp việc một lát!”

Lâm Hạo gật gật đầu, chọc một miếng nhét vào miệng, nhất thời nheo mắt lại bộ dạng hưởng thụ: “Vị ngon!”

Kỳ Tử Gia mỉm cười với cậu, trở lại sau quầy hàng bận bịu.

Một cái người phụ nữ trung niên hơi béo đi tới, thân thiết chào hỏi cậu: “Cậu là bạn của Tiểu Gia sao? Ăn nhiều một chút, tôi mời khách!”

“Cám ơn cô!” Lâm Hạo thăm dò bát quái: “Kỳ Tử Gia từng làm việc ở đây sao?”

“Đúng vậy, nó đúng là một đứa nhỏ thông minh, giúp chúng ta ơn lớn, nước tương chiêu bài của chúng ta, chính là nó pha!” Nói đến Kỳ Tử Gia, cô kia mặt tươi như hoa, thấy rõ rất quý mến anh, nói rất nhiều chuyện thú vị, thời điểm nói đến vì bảo vệ quán đánh nhau với tên lưu manh thu phí bảo hộ, mặt mũi liền trầm xuống.

“Cô, nói tiếp, anh ấy đánh nhau với tên côn đồ thế nào?”

“Tiểu Gia không phải đứa nhỏ thích đánh nhau… Nó bình thường rất nhu thuận, tính tình lại tốt, chưa bao giờ tranh chấp với khách, bị oan ức cũng không nói!” Cô kia thở dài : “Đứa nhỏ này mệnh khổ! Không cha không mẹ, mười ba, mười bốn tuổi đã đến làm việc, cái gì khổ cũng đã nếm qua, để tiết kiệm tiền, bạch tuộc nước khách ăn thừa, nó lại nhặt lên ăn… Đứa nhỏ đẹp như vậy…”

Cô kia nói xong, mắt đã ươn ướt, vén tạp dề lau liên tục.

Lâm Hạo trong miệng ngậm bạch tuộc, đột nhiên không còn mùi vị, như là ngâm trong nước muối đậm đặc. Lúc này Kỳ Tử Gia đang hết sức chăm chú nướng bạch tuộc, trên trán tràn một tầng mồ hôi mỏng manh, bộ dáng nghiêm túc khiến lòng người nhói nhói.

“Cháu sẽ không để anh ấy chịu khổ nữa!” Lâm Hạo nuốt bạch tuộc xuống, nói mơ hồ không rõ.

Kết quả chú và cô không chỉ mời bữa trưa này, còn gói bắt bọn họ mang đi, tiễn tới cửa còn nhiều lần dặn dò: “Về sau khi có thời gian, phải thường xuyên đến!”

“Biết rồi mà, cô chú, mọi người phải giữ gìn sức khỏe!”

Sau khi tạm biệt lưu luyến không rời, hăng hái vui đùa của Kỳ Tử Gia dường như cũng đã biến mất, ngồi trong vòng quay cao chọc trời, nhìn phương xa ngẩn người. Lâm Hạo cũng không làm phiền anh, liền lẳng lặng ngồi ở một bên.

“Thân thể cô chú không tốt… Cô đã từng giải phẫu tim, cho nên, cũng không có tiền, nhưng bọn họ rất tốt với anh, anh chỉ là làm thêm ở đây, bọn họ lại còn liên hệ trường học giúp anh, bảo anh đi học.”

Kỳ Tử Gia nói xong, cúi đầu: “Anh bỏ học trung học, thế nhưng chú cùng… cùng Ân Gia đều bảo anh đi học, cho nên, anh thực sự tính lại đi học, định học kế toán, tuy toán của anh rất dốt, nhưng ước mơ của bọn anh là mở một cửa hàng tiện lợi, muốn cái gì có cái gì… Thế nhưng…”

Anh rốt cuộc không nói được, trùng vai, hô hấp mang theo tiếng nước nở rất nhỏ, khàn khàn.

Lâm Hạo cầm túi bạch tuộc nướng, ngón tay chọc túi, lại cũng nói không nên lời nào.

Thời điểm Kỳ Tử Gia chịu khổ, cậu không ở bên cạnh anh.

“A… Đã là rất nhiều năm về trước rồi, khi ấy quá nhỏ, đã nghĩ tương lai thật đẹp rồi!”

Lâm Hạo chăm chú nhìn ánh mắt phiếm hồng của anh, nhẹ giọng hỏi: “Tương lai, không đẹp sao?”

“Ừm… Có em làm sao đẹp nổi!” Nhéo nhéo mũi Lâm Hạo, Kỳ Tử Gia rốt cuộc lại nở nụ cười.

Dưới sự ám chỉ rõ ràng của Lâm Hạo, Kỳ Tử Gia trực tiếp lái xe trở lại Kỳ gia. Lúc này đã vào đêm, trong biệt thự chỉ bật mấy ngón đèn nhỏ, ánh sáng trong bóng đêm không chịu nổi một kích.

Nhìn tòa kiến trúc lỗng lẫy mà áp lực kia, Kỳ Tử Gia thở một hơi: “Ngày nghỉ lãng mạn, kết thúc!”

Lâm Hạo ngập ngừng bất an mở miệng: “Kết thúc, có thể quăng em rồi?”

Rất sợ nghe được đáp án khẳng định, lại không nghĩ tới, Kỳ Tử Gia cười lắc đầu.

“Hoàn toàn ngược lại, anh hy vọng, em chờ anh ở Nhật Bản!”

Bốn mắt nhìn nhau, chân thành trong mắt anh, khiến trái tim thắt chặt của Lâm Hạo chậm rãi nở rộ.

“Anh sẽ đến tìm em?”

“Phải, giải quyết xong chuyện ở đây, anh liền đến Nhật Bản tìm em!”

“Chụt!” Lâm Hạo tiến lại gần, hôn anh một cái: “Đây là nụ hôn hứa hẹn, nếu anh trái lời hứa, sẽ biến thành ếch!”

Buồn cười liếc mắt trừng cậu một cái, Kỳ Tử Gia mở cửa xe, đang muốn đi xuống, lại bị Lâm Hạo túm lại, còn chưa kịp phản ứng, đôi môi cực nóng dán lên, nụ hôn càng nồng nhiệt vây quanh anh.

Miệng còn có vị bạch tuộc nướng, mặn mặn, ngọt ngọt, cay cay.

Nụ hôn kết thúc, Lâm Hạo tiện thể ôm lấy anh, thổi khí vào tai: “Kỳ Tử Gia… Em thích anh!”

“Ừm…”

Đáp một âm tiết khiến cậu rất bất mãn, vì thế kéo khoảng cách hai bên, nghiêm túc nói: “Em yêu anh… Đây là lần thông báo thứ mười, phiền cho em một đáp án thuyết phục được không?”

Kỳ Tử Gia thoáng sửng sốt, đối diện ánh mắt chân thành của cậu, hiểu được “mười” lần này, cũng không phải thuận miệng nói chút mà thôi.

“Thời điểm lần thứ mười một em thông báo, anh sẽ cho em câu trả lời thuyết phục.” Xoa xoa đầu Lâm Hạo, Kỳ Tử Gia cho cậu một kỳ hạn, gần với đáp án nhất.

Sáng sớm hôm sau, thời tiết không tốt lắm, sắc trời âm u như là muốn mưa, Kỳ Tử Gia tiễn Lâm Hạo tới cửa, lấy ô trong túi ra đưa.

Lâm Hạo cảm thấy buồn cười: “Hành lý đã đưa đến sân bay rồi, em trực tiếp qua đó, máy bay có mui, trời mưa cũng giội không vào!”

Kỳ Tử Gia vuốt cổ áo cậu, khẽ nói: “Hôm nay anh có việc, không đưa em ra sân bay được.”

“Anh là không muốn thấy em qua cửa, sẽ khóc đi?”

“Phải! Đến Nhật Bản… Em phải cẩn thận mọi thứ! Anh đã bố trí người đón em…”

Lâm Hạo cười dang hai tay ôm lấy, “Nhớ kỹ lời của anh, mau qua Nhật Bản tìm em!”

“Ừm! Tối đa một tuần, anh sẽ qua tìm em!”

Lâm Hạo lưu luyến không rời hôn lên tai Kỳ Tử Gia, lên xe đi ra sân bay.

Xe biến mất trong tầm mắt, Kỳ Tử Gia kéo áo khoác, xoay người về phía mấy thuộc hạ, khẽ thở dài.

“Chúng ta xuất phát thôi!”

Sáng sớm Lâm gia rất im lặng, không khí sườn núi trong lành, tuy giao thông không quá thuận tiện, nhưng ở tại đây đích xác rất thoải mái, là một nơi tốt thích hợp nghỉ dưỡng.

Kỳ Tử Gia đúng hẹn, Lâm Thừa Hiến như thường ngày đón cậu đến phòng khách, dâng trà, ngồi đối diện nhau.

Hai bên trầm mặc một hồi, cuối cùng vẫn giống mọi lần, Lâm Thừa Hiến mở miệng trước: “Tôi tưởng cậu sẽ kích thích bức Tiểu Hạo đi!”

“Trước giờ chỉ có cậu ấy kích thích tôi…” Kỳ Tử Gia lắc đầu cười khổ: “Huống hồ, chung quy muốn cậu ấy rời đi thật vui vẻ.”

“Vậy tiếp theo, cậu tính ngả bài với tôi sao?”

Kỳ Tử Gia nhận một phần tài liệu trong tay Trâu Tiệp, nhẹ nhàng đặt trên bàn trà, đẩy đến trước mặt Lâm Thừa Hiến. Người đàn ông trung niên mở tài liệu ra, thấy bên trong một chồng tài liệu thật dày, chỉ lật vài tờ, sắc mặt liền trở nên tái mét.

“Tôi không biết, cậu lại có ham thích thu thập chuyện riêng tư của tôi như vậy!”

“Không phải chuyện riêng tư, là chứng cứ phạm tội!” Ngón tay Kỳ Tử Gia gõ có tiết tấu ở trên bàn: “Bao gồm anh đút lót, nhận hối lộ, chuyển công quỹ, lấy công làm tư làm rối kỉ cương, lạm dụng chức quyền… Anh nói nếu tôi công khai những chứng cứ này, anh sẽ bị phán bao nhiêu năm?”

“Thế nhưng cậu đừng quên, người tôi bao che là ai? Công quỹ tôi tham ô lại cho ai!” Lâm Thừa Hiến ném tài liệu lên bàn, cười lạnh nói: “Lấy cái này ra uy hiếp tôi? Cậu trước tẩy sạch chính mình rồi hẵng nói tiếp!”

“Tôi nếu đã rơi vào rồi, thì không tính tẩy sạch, cũng chưa từng nghĩ chỉ lo thân mình!”

“Vậy cậu muốn làm gì? Đồng quy vu tận?!”

Lâm Thừa Hiến mặt ngoài bình tĩnh, kỳ thật tức giận đến tay khẽ run. Là anh sơ suất khinh thường, dẫn sói vào nhà, sau đó lại từng bước đi vào bẫy của Kỳ Tử Gia.

Bất luận là buôn lậu Mỹ hay liên lạc với quan lớn Nhật Bản, đều nắm trong tay anh ta, hơn nữa để lại quá nhiều nhược điểm. Hiện tại, cho dù Kỳ Tử Gia không tố giác anh, phía trên tra rõ anh cũng khó có thể ứng phó.

Kỳ Tử Gia rũ mắt trầm mặc hồi rất lâu, mới nhẹ giọng hỏi: “Có thể mời phu nhân tới đây một chút không?”

Giọng điệu chân thành, thái độ kính cẩn, khiến Lâm Thừa Hiến thoáng sợ run, rồi sau đó phái người làm mới Lâm phu nhân tới đây.

Kỳ Tử Gia đứng lên, đi đến ngồi trước người phụ nữ, nhẹ giọng hỏi: “Lâm phu nhân, bà còn nhớ… mẹ con họ Du không?”

Nghe vậy, Lâm phu nhân cực kỳ hoảng sợ, trà trong tay cũng đổ, Lâm Thừa Hiến cũng lộ ra vẻ kinh ngạc. Hiển nhiên, đối với chuyện Ân Gia cùng mẹ anh ấy, ngoại trừ Lâm Hạo khi đó còn nhỏ hoàn toàn không nhớ rõ ra, những người khác đều nhất thanh nhị sở (rõ ràng).

“Bà còn nhớ rõ đi? Xuất thân không đồng dạng với bà như vậy, bà Du Tú Phân làm người hầu… cùng con bà ấy, bà đều còn nhớ đi?”

Lâm phu nhân mím môi không nói chuyện, ánh mắt ngày thường hiền hậu nhân từ tức khắc trở nên sắc bén.

“Không nhớ nữa sao? Quả là quý nhân hay quên chuyện, muốn tôi nhắc bà không? Bà Du đến từ nông thôn, gả cho bảo vệ Lâm gia, thế nhưng lại bị Lâm lão gia say rượu cưỡng ——”

“Câm mồm!” Lâm lão phu nhân vỗ bàn, đứng lên, thân thể thoáng lay lay, Lâm Thừa Hiến nhanh chóng tiến lên đỡ lấy mẹ.

“Những điều này chẳng lẽ không phải sự thật sao?”

“Không được phép sỉ nhục danh dự chồng ta!”

“Danh dự —— Danh dự của chồng bà, quan trọng hơn mạng của bà Du sao?!”

Kỳ Tử Gia lộ nụ cười có chút khó khăn: “Có thể đối với gia tộc lớn như các người mà nói, loại chuyện này, đương nhiên phải xử lý như vậy… Phải giam mẹ con bọn họ lại, nhốt trong phòng tối không thấy ánh mặt trời, nếu không phải bà Du điên rồi tự sát, đứa nhỏ đáng thương kia, các người cũng tính cùng nhau bức chết đi?”

Thân thể Lâm phu nhân tựa như chống đỡ không nổi, mềm nhũn ngồi tựa trong ngực Lâm Thừa Hiến, anh nhanh chóng kêu người làm dìu mẹ đi. Kỳ Tử Gia lại tiến lên từng bước, ngăn ở trước mặt bà.

“Cậu muốn làm gì?”

“Phu nhân, ngài nợ mẹ con họ Du tính trả lại thế nào?”

Lâm Thừa Hiến giận tím mặt: “Kỳ Tử Gia, mày đừng quá phận!”

“Quá phận? Các người đã hại chết hai người, bày tỏ áy náy với người chết, cũng coi là quá phận?”

Lâm phu nhân run rẩy mở miệng: “Hai người? Tạp (chủng)… đứa nhỏ kia, ta không phải thả nó đi rồi sao?”

“Thả anh ấy đi? Bà là đuổi anh ấy đi đi? Khi anh ấy mười một tuổi, đuổi anh ấy ra ngoài… Các người chắc chắn không biết, anh ấy cuối cùng chết, các người cũng khó nói không tội!”

“Có ý gì?”

“Anh ấy hít thuốc phiện, rồi sau đó quấn vào tranh đấu trong bang phái, cuối cùng tự sát…”

Nhớ lại một màn kia, ngực vẫn đau như kim châm, hận ý chưa giảm, nhưng cảm xúc mãnh liệt, hiện tại tĩnh lặng xuống, đã có thể bình tĩnh giải thích: “Lần đầu tiên hút, là bị lừa ở địa bàn Thẩm gia… Thông đạo vận chuyển thuốc phiện, là Kỳ gia cung cấp… Mà giúp che chở dung túng những vật buôn lậu phi pháp này, chính là anh!”

“Ha ha ha ——”

Lâm Thừa Hiến cười ha ha, đột nhiên móc súng lục từ trong túi ra, nhưng Kỳ Tử Gia rút súng còn nhanh hơn anh ta, song phương cầm cự. Tay đám người Trâu Tiệp đút trong ngực, vẻ mặt đề phòng.

Lâm Thừa Hiến không chút kinh hoảng, dìu Lâm phu nhân ngồi xuống, lạnh lùng hỏi: “Mày xem mày là sứ giả chính nghĩa sao?!”

Kỳ Tử Gia lắc đầu, khi đó dứt khoát trở lại Kỳ gia, đích thật là muốn trả thù mọi người, nhưng mục đích ban đầu, cũng chỉ là báo thù cho Ân Gia mà thôi.

Thời gian hơn ba năm, hãm sâu vào ngươi lừa ta gạt lục đục tranh đấu, mỗi người một vẻ cũng khiến anh thấy rõ rất nhiều chuyện.

Lòng người là thứ khó có thể thăm dò nhất trên thế giới này, nhân tính cũng là chuyện khó được định nghĩa nhất trên thế giới này, anh đã thấy rất nhiều sinh mệnh điêu tàn như Ân Gian, vô lực cứu vãn.

Không hại người sẽ bị người hại —— Loại bất đắc dĩ này bức ép những đám người hắc ám này, hoặc bị ích lợi thúc đẩy, hoặc bị thuốc phiện khống chế, hoặc đơn giản là sinh tồn, mà trở thành kẻ gây hại, gây hại cũng như sinh mệnh bọn họ.

Anh vốn định hủy tất cả đi, ngọc thạch câu phần đồng quy vu tận (ngọc đá đều cháy cùng vào chỗ chết), thế nhưng giờ đây hoàn toàn tỉnh ngộ, anh cũng khuấy hồ này đục nước có tư cách gì quyết định nhân sinh những người này?

Huống chi… Anh hiện tại có Lâm Hạo.

Tim anh từng bị xích trong thù hận hẹp hòi, là Lâm Hạo kéo anh ra từng chút, có thể thấy được nơi xa hơn, có thể cảm nhận được đã ánh mặt trời lâu ngày không gặp.

Thế nhưng anh không thể nào quên hai mắt oán hận của Ân Gia, anh chỉ muốn đòi công bằng cho anh ấy, đây là điều cuối cùng anh có thể làm cho Ân Gia!

3 thoughts on “[HTHL – HĐHT] Chương 9

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s