[Thử sách Miêu kế] [Thử Miêu] Ngũ, treo đầu dê bán thịt chó của Miêu Miêu

THỬ SÁCH MIÊU KẾ

Ngũ, treo đầu dê bán thịt chó của Miêu Miêu

Ôn nhu tiểu tuyết

200

Nếu hỏi Đinh Nguyệt Hoa, trên thế giới này, kẻ đáng ghét nhất với nàng là ai, nàng nhất định sẽ không chút khách khí trả lời —- Đinh Triệu Huệ!

Ngươi hỏi Đinh Triệu Huệ là người nào sao?

Hắn chính là nhị công tử Đinh gia, nhị ca của Đinh Nguyệt Hoa!

Cái gì, ngươi nói nhị ca nhà mình sao có thể đáng ghét nhất? Còn không phải bởi vì hắn có một ưa thích đáng hận nhất nhất, chính là, phàm là Đinh Nguyệt Hoa thích nhất, hắn nhất định phải cướp tới tay. Nhỏ thì như một búp bê, lớn thì —- hiện tại ngồi ở trong đại sảnh đã là một nam tử áo trắng tuấn mỹ tiêu sái, hắn gọi Bạch Ngọc Đường. Đinh Nguyệt Hoa từ nhỏ đã nhận thức hắn, đương nhiên, điều này cũng chứng tỏ Đinh Triệu Huệ đã nhận thức hắn sớm hơn. Bạch Ngọc Đường là loại nam nhân đặc biệt hút người thích, trước đây Đinh Nguyệt Hoa không biết phương diện này còn bao gồm cả nam nhân, nói thí dụ như —- Đinh Triệu Huệ.

Đương nhiên cũng không hoàn toàn là vậy, vị nam tử hồng y kia cùng đi với Bạch Ngọc Đường, tựa hồ căm hận Bạch Ngọc Đường đến tận xương tuỷ. Đinh Nguyệt Hoa cũng là lần đầu tiên nhìn thấy một vị nam tử có thể so sánh với Bạch Ngọc Đường, không đơn giản chỉ bởi bề ngoài.

Y chính là Triển Chiêu.

Chính là Ngự miêu Triển Chiêu kia.

Điều thực có thể chứng minh vấn đề, vì cái gì y không hữu hảo với Bạch Ngọc Đường như vậy. Một là mèo, một là chuột, oan gia đối địch trời sinh.

Trọng điểm không phải những điều này, trọng điểm quyết không phải những điều này.

Trọng điểm là, Đinh Triệu Huệ hắn dựa vào cái gì xum xoe với Bạch Ngọc Đường?

Chuyện là từ lúc Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu đi vào Đinh gia.

Đó là chuyện buổi sáng ngày hôm qua.

Bạch Ngọc Đường dường như mới từ trong nước bò ra, toàn thân đều ướt nhẹp, ít nhất ở trong ấn tượng của Đinh Nguyệt Hoa, hắn chưa bao giờ chật vật như vậy, hắn là một người cực yêu sạch sẽ. Thế nhưng, Bạch Ngọc Đường chẳng mảy may lộ chút xấu hổ, mà trái lại, hắn tựa hồ tâm tình vô cùng tốt, ngược lại Triển Chiêu cũng toàn thân ướt nhẹp bên cạnh hắn, thần tình không được tự nhiên, sở dĩ nói y không được tự nhiên, là bởi vì vẻ mặt của y không thể hoàn toàn nói là sinh khí. Vẻ mặt đó còn có thành phần khác, Đinh Nguyệt Hoa cũng nói không được, quan sát một người cẩn thận tỉ mỉ như vậy, cũng không phải sở trường của nàng.

Lúc ấy lực chú ý của nàng đã bị Đinh Triệu Huệ hấp dẫn, cái tên nham hiểm đó. Hắn đẩy mình sang một bên, nói cái gì bọn họ thay y phục, bất quá thời điểm rời đi, Đinh Nguyệt Hoa rõ ràng thấy, Bạch Ngọc Đường xoay tay đưa y phục mới của ca ca vào trong tay Triển Chiêu.

Thời điểm nàng đi vào lần nữa, liền phát giác thái độ của nhị ca đối với Triển Chiêu lãnh đạm rất nhiều.

Có lẽ chỉ là ảo giác? Bạch Ngọc Đường đối với Triển Chiêu luôn rất quan tâm, nhất định là ảo giác, ở trong trí nhớ của Đinh Nguyệt Hoa, Bạch Ngọc Đường chưa bao giờ ăn nói nhẹ nhàng như vậy với bất luận kẻ nào. Loại chuyện này bình thường tựa như một cộng một bằng hai vậy.

Thế nhưng, tam tiểu thư Đinh gia qua loa ngây thơ của chúng ta cho tới bây giờ vẫn không nhận thức được rằng, quan hệ giữa người với người, phức tạp hơn một cộng một bằng hai nhiều lắm.

Trăng đêm nay dường như đặc biệt tròn. Ít nhất Bạch Ngọc Đường thấy là vậy, tâm tình của hắn trước nay chưa bao giờ tốt như vậy, có trăng, có rượu, kỳ thật có những thứ này hay không, hắn đều không cần, tối trọng yếu là, có Miêu Nhi. Chính là bởi có Miêu Nhi, trăng thoạt nhìn mới tròn như vậy sáng như vậy, rượu mới thuần như vậy thơm như vậy.

“Sao vậy, Miêu Nhi? Không vui à?” Bạch Ngọc Đường nghiêng đầu qua, Triển Chiêu ngồi rất gần hắn, duỗi tay ra là có thể ôm lấy y, bất quá Bạch Ngọc Đường cũng không muốn tại hiện tại bất chấp nguy hiểm ôm y để bị Miêu Nhi không biết lúc nào sẽ tức giận một cước đá xuống nóc nhà. Bất quá lát nữa, nếu hắn thật uống thêm vài chén nữa, hắn cũng có khả năng sẽ làm như vậy.

Triển Chiêu nhìn qua tựa hồ có đầy bụng tâm sự, y quay đầu nhìn Bạch Ngọc Đường, người này nhìn qua có phần cao hứng quá mức, thế cho nên Triển Chiêu nắm không rõ, hắn rốt cuộc là vì cái gì mà cao hứng, “Rất vui vẻ đó Bạch hộ vệ.”

“Bạch hộ vệ?” Bạch Ngọc Đường có chút chán ghét nhíu mày, Bạch hộ vệ? Hắn sát về phía trước một chút, cơ hồ dán ở trên mặt Triển Chiêu, cái loại hơi thở này khiến tim Triển Chiêu đập nhanh, mang theo hương rượu, “Không phải đã nói rõ, về sau gọi ta Ngọc Đường rồi sao?”

Triển Chiêu cũng không có tránh, y chỉ là có chút buồn rầu nhìn Bạch Ngọc Đường: “Ngọc Đường? Đại khái còn có những người khác cũng muốn gọi như vậy đi?”

“Người khác? Ngươi có ý gì?” Bạch Ngọc Đường gần tới cơ hồ có thể đếm số lông mi của Triển Chiêu, “Miêu Nhi, ta chỉ muốn ngươi.” Hắn chậm rãi gần lại, càng gần hơn.

Ngay tại thời điểm mấu chốt này, Triển Chiêu giống bị cái gì kinh sợ, đột nhiên tung mình ra ngoài, Bạch Ngọc Đường thân mình khẽ nghiêng, suýt nữa ngã xuống nóc nhà, hắn kinh ngạc nhìn Triển Chiêu biến mất trong bóng đêm, kêu một tiếng: “Miêu Nhi!”

“Ngươi là đang gọi Triển Chiêu sao?” Một thanh âm khác từ phòng bên dưới truyền đến. Là Đinh Triệu Huệ, Bạch Ngọc Đường từ nhỏ đã nhận thức Đinh Triệu Huệ. Đinh Triệu Huệ so với Bạch Ngọc Đường thì lớn hơn chút, Bạch Ngọc Đường cũng nói không rõ, rốt cuộc thích hay là không thích Đinh nhị ca này, nhưng có một điểm hắn vẫn phi thường khẳng định, Đinh Triệu Huệ, cùng Triển Chiêu quyết đối không đồng dạng.

“Đêm nay trăng thật đẹp á.” Đinh Triệu Huệ rất tự nhiên ngồi ở bên người Bạch Ngọc Đường, Bạch Ngọc Đường theo bản năng tránh sang một bên, trừ bỏ Miêu Nhi, hắn không thích bất luận kẻ nào khác ngồi quá thân cận, hơn nữa trăng thoạt nhìn tựa hồ cũng không có đẹp như vừa rồi.

“Sao vậy? Mất hứng?” Đinh Triệu Huệ cẩn thận nhìn Bạch Ngọc Đường, vài năm không gặp, Bạch Ngọc Đường tựa hồ càng đẹp, nguyên lai trong tùy hứng cư nhiên thêm một ít sắc thái tên là trách nhiệm. Loại sắc thái này, khiến Đinh Triệu Huệ biết được rằng, Bạch Ngọc Đường đã từ một nam hài lột xác thành một nam nhân.

Bạch Ngọc Đường thế này tựa hồ rất có lực hấp dẫn.

Họa Ảnh hàn quang tỏa bốn phía, Triển Chiêu khẽ nở nụ cười, Bạch Ngọc Đường chính là như vậy, nếu mình ngồi ở bên cạnh hắn, thêm rượu cùng trăng, cảm giác nhạy bén kia sẽ mất đi, tỷ như tối hôm nay—–

Đinh lão phu nhân thần thái uy nghiêm khụ một tiếng, ánh mắt lướt qua lướt lại hai người ngồi ở đối diện.

“Bạch thiếu hiệp, Triển thiếu hiệp, hai vị chắc hẳn biết, tam nha đầu nhà ta, tuy rằng tùy hứng một chút, nhưng dung mạo võ công cũng không tồi, hiện giờ đã đến tuổi xuất giá, Bạch, Triển nhị vị đều là nhân trung chi long (rồng trong loài người), lão thân đã nghĩ từ trong nhị vị chọn ra một giai tế (rể tốt) —- Tam nha đầu kia nhà ta nói, trong nhị vị đã có một vị giao vật định sính (vật định làm thông gia) cho nàng hôm nay liền lấy đó làm tín vật, đề nghị thân sự (việc hôn nhân) thế này, nhị vị nghĩ thế nào?”

Cái gì? Đã giao tín vật định sính! Bạch Ngọc Đường mặt trắng nhợt, nhìn chằm chằm Triển Chiêu thản nhiên ngồi ở bên cạnh mình — Được lắm cái con mèo thối ngươi nhá, ngươi cư nhiên dám làm ra loại sự tình này sau lưng Bạch Ngũ gia! Ngươi ngươi ngươi — Uổng phí một mảnh thành tâm ta đối với ngươi, cư nhiên là lưu thủy (trong lạc hoa hữu ý, lưu thủy vô tình, ý nói Triển Chiêu như nước chảy vô tình)! Ngươi không thấy phụ lòng Bạch Ngũ gia sao? “Ta—”

Triển Chiêu một phen che miệng Bạch Ngọc Đường, cười nói: “Như vậy rất tốt!” Chợt thấy sau lưng bị người nhéo mạnh một cái, đau không thể tả, chuột chết, cư nhiên dám đánh lén! Ta thấy ngươi là đã chán sống rồi, hiện tại không phải thời điểm, đợi lát nữa sẽ thu thập ngươi!

“Á—” Triển Chiêu mạnh mẽ giật tay từ miệng Bạch Ngọc Đường ra — Nhìn nhìn trên tay, hiển nhiên in hai dấu răng, khó trách con chuột này ăn cái gì cũng nhanh hơn mình, răng nanh nhọn như vậy.

“Ta—” Bạch Ngọc Đường mới vừa mở miệng, Triển Chiêu đã một phen cầm tay hắn: “Ngọc Đường, ngươi có thể đừng kích động như vậy hay không hả —- Đinh lão phu nhân, người tha thứ Ngọc Đường, hắn sớm đã cảm thấy Đinh tiểu thư —- Ngọc Đường, ngươi có thể nghe ta một lần hay không chứ? Dù sao cũng không phải lúc mà.”

Vài tiếng Ngọc Đường kêu đến Bạch Ngọc Đường có chút choáng váng —- Choáng mới là lạ! Hiện tại nhớ ra gọi Ngọc Đường, trước ngươi gọi gì?

“Tam muội, ngươi, ngươi thật sự—-” Đinh Triệu Huệ bất khả tư nghị nhìn kiếm trong tay Đinh Nguyệt Hoa, đúng vậy, màu sắc như tuyết, minh châu sáng trong, trừ bỏ Bạch Ngọc Đường, sẽ không còn người thứ hai có một thanh kiếm như vậy, hắn biết Bạch Ngọc Đường đối với mình, là lạc hoa hữu ý lưu thủy vô tình (hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình), nhưng hắn tựa hồ cũng không có khả năng muốn kết hôn với tam muội mà? Toàn bộ tâm tư của hắn, rất rõ ràng chỉ tại trên người Ngự miêu Triển Chiêu kia! Cũng mặc kệ ngờ vực thế nào, hiện tại kiếm của Bạch Ngọc Đường ở trên tay Đinh Nguyệt Hoa là thiên chân vạn xác, không thể giả được, chẳng lẽ, hắn lần này thật sự bại dưới muội muội?

Đinh Nguyệt Hoa đắc ý tại trước mắt nhị ca quơ quơ kiếm: “Không nghĩ tới đi? Ha ha, nhị ca, thực xin lỗi, ai bảo người Bạch Ngũ ca hắn thích là ta chứ?” Vén rèn liền đi ra.

“Nương, cho người.”

Cái gì!!! Ánh mắt Bạch Ngọc Đường trừng thật lớn, thanh kiếm này, thanh kiếm này —- Nhìn sao lại quen mắt như vậy chứ? Cái màu sắc, minh châu mặt trên kia — còn có khối bạch ngọc trong sáng kia —- “Miêu Nhi, ngươi lúc nào thì biến vỏ kiếm Cự Khuyết thành cái dạng này?”

Triển Chiêu đang xoa tay bị Bạch Ngọc Đường làm đau, “Ngươi nhìn cho rõ ràng, Cự Khuyết của ta đeo ở bên thắt lưng mà!”

Cúi đầu vừa nhìn, thật sự đó, chính mình vừa rồi như thế nào không phát hiện? Nói như vậy, Triển Chiêu cũng không có thay lòng đổi dạ với mình? —- Ha ha, sớm đã biết, Miêu Nhi sẽ không vô tình như vậy — Từ từ, không phải Cự Khuyết, chẳng lẽ thật sự là Họa Ảnh?

“Đây là Họa Ảnh của Bạch thiếu hiệp đi?” Đinh lão phu nhân nhìn kiếm kia.

Bạch Ngọc Đường kinh hãi đến một thân mồ hôi lạnh, theo bản năng vươn tay về phía bên thắt lưng, không thể như vậy mà, kiếm mất! Hắn sao có khả năng giờ mới phát hiện? Trời, Miêu Nhi có phải cho rằng ta —- ta muốn — Lén nhìn lại, Triển Chiêu trên mặt không có biểu tình gì —- càng thấp thỏm không yên, không chút biểu tình, vậy cho thấy hắn rốt cuộc suy nghĩ cái gì chứ?

“Khó trách khó trách, Bạch thiếu hiệp cùng tam nha đầu chúng ta là thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư, hiện giờ một đôi, cũng là việc tốt, Triển thiếu hiệp ở trên giang hồ uy danh hiển hách, đảm đương chứng hôn cho bọn họ thế nào? —- Sớm nghe nói Họa Ảnh là vũ khí thiên hạ, lão thân hôm nay thật muốn kiến thức thử.” Đinh lão phu nhân chậm rãi rút kiếm ra, hàn quang chợt lóe, sáng như gương soi, nàng nheo mắt lại, nhưng mặt trên rõ ràng hai chữ khắc chìm —- Cự Khuyết!

“Hử? — Nguyệt Hoa, này là sao?”

Đinh Nguyệt Hoa một phen đoạt kiếm qua, không thể tin được nhìn lại, “Này, này là—–” nàng mạnh mẽ quay sang Triển Chiêu.

Triển Chiêu dùng ánh mắt vô tội nhìn Đinh Nguyệt Hoa, “Làm sao vậy?”

“Này—-” Đinh lão phu nhân chần chờ một chút, lấy thanh kiếm Đinh Nguyệt Hoa cầm trong tay lại, nhét vào vỏ kiếm, “Nguyệt Hoa, ngươi giải thích một chút.” Nha đầu chết tiệt kia, chơi đến điên rồi phải không? Chẳng lẽ hai nam nhân ngươi đều muốn? Chỉ cần nương ngươi còn một hơi thở, liền quyết không cho phép loại sự tình này phát sinh!

“Dạ —- Xì, nương, người xem người như thế nào tưởng thật, ta chỉ là muốn cùng Triển đại ca Bạch Ngũ ca bọn họ đùa một chút thôi, ai thật muốn gả cho bọn hắn, kiếm của các ngươi, cầm!” Triển Chiêu ha Triển Chiêu, cô nương lần này thế nhưng rơi vào tính toán của ngươi~~~~

Bạch Ngọc Đường không biết nội tình thanh kiếm nhận lấy. Vừa định mở miệng, Triển Chiêu đã chặn trước, “Đâu có đâu có, chính là như vậy, kia tại hạ còn có phân vụ trong người, cũng không dám làm phiền nữa, đến đây từ biệt.”

“Ngươi xem, tam nha đầu nhà ta đây, cũng là từ nhỏ bị lão thân nuông chiều, Triển thiếu hiệp, Bạch thiếu hiệp, các ngươi đừng để trong lòng đi đó!”

“Đâu có đâu có, Đinh tam tiểu thư thẳng thắn ngây thơ, tại hạ há lại oán trách nàng.” Ai thèm cùng một nha đầu tầm thường so đo chứ?

Đinh Nguyệt Hoa oán hận nhìn Triển Chiêu rời đi, hắn cư nhiên còn kéo tay Bạch Ngọc Đường?! Trời ơi, ba trăm lượng bạc kia của ta á! Tiền tiêu vặt từ nhỏ đến lớn tích góp của ta á! Triển Chiêu ha Triển Chiêu thực không ngờ ngươi là kẻ giảo hoạt như vậy!

“Ai, Miêu Nhi, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy? Ngươi trước đừng chỉ lo chạy thôi.”

“Không có gì, thật sự không có gì. Đúng rồi, đưa kiếm của ngươi đây.”

“Làm gì?”

Triển Chiêu rút kiếm bên hông mình ra, nhét vào tay Bạch Ngọc Đường.

“Họa Ảnh của ta! Vậy cái thanh này là—-” Bạch Ngọc Đường rút kiếm bên hông mình ra, “Cự Khuyết? —- Miêu Nhi?? Ngươi, là ngươi giao kiếm cho Đinh Nguyệt Hoa? Vì sao?”

Không có gì, nàng bỏ ba trăm lượng bạc mua thôi —- “Không có gì, thế nào, ngươi muốn kết hôn với nàng hả?”

Bạch Ngọc Đường nheo mắt lại nhìn Triển Chiêu, bỗng nhiên nhảy dựng lên, nhào qua, “Mèo thối, còn dám mạnh miệng nói không thích Bạch Ngũ gia sao?”

7 thoughts on “[Thử sách Miêu kế] [Thử Miêu] Ngũ, treo đầu dê bán thịt chó của Miêu Miêu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s